遗吴冲卿大飨碑文
(宋代)韩维
世变文字异,岁久苔藓蚀。
谅非好事者,尘土未尝拭。
我来仰首看,百过不自息。
曩者魏方盛,帝丕托威德。
驰驱百万众,南指斗牛域。
誓将殄氛祲,饮马长江邑。
翠华郁回翔,高会夸故国。
肃肃环佩响,煌煌羽旄饰。
鼓钟何镗鎝,淮汉为震仄。
罢飨示得意,摛文永才勒。
从臣梁孟皇,隶法当世特。
奉诏无与让,淋漓奋其墨。
尔来几千岁,卓卓见筋力。
端庄九鼎重,劲挺群珪植。
威仪商山老,气象汉庭直。
惟昔铭栒戈,先儒固难迹。
况我鄙陋极,视此空叹惜。
常恐日磨灭,不辨点与画。
呼工模于纸,一扫见白黑。
缄包比琼瑶,把玩废寝食。
于时大经九,有诏讲谬忒。
刊之太学中,为后代法式。
冲卿邦家彦,学问古今积。
辞端海鲸连,笔力霜鸷击。
况兹服儒官,洒翰固其职。
楷模所流传,历世动千百。
自非体法正,徒使观者惑。
厥初篆草隶,根本君已极。
聊持钉张玩,庶以参得失。
韩维
韩维(1017年~1098年),字持国,开封雍丘(今河南杞县)人。韩亿子,与韩绛、韩缜等为兄弟。以父荫为官,父死后闭门不仕。仁宗时由欧阳修荐知太常礼院,不久出通判泾州。为淮阳郡王府记室参军。英宗即位,召为同修起居注,进知制诰、知通进银台司。神宗熙宁二年(1069年)迁翰林学士、知开封府。因与王安石议论不合,出知襄州,改许州,历河阳,复知许州。哲宗即位,召为门下侍郎,一年馀出知邓州,改汝州,以太子少傅致仕。绍圣二年(1095年)定为元祐党人,再次贬谪。元符元年卒,年八十二。有集三十卷,因曾封南阳郡公,定名为《南阳集》(《直斋书录解题》卷一七)。《宋史》卷三一五有传。
《遗吴冲卿大飨碑文》拼音标注
yí wú chōng qīng dà xiǎng bēi wén
cāng bēi bō lóng chī,
tū wù gǔ diàn cè。
shì biàn wén zì yì,
sùi jǐu tái xiǎn shí。
liàng fēi hǎo shì zhě,
chén tǔ wèi cháng shì。
wǒ lái yǎng shǒu kàn,
bǎi guò bù zì xī。
nǎng zhě wèi fāng shèng,
dì pī tuō wēi dé。
chí qū bǎi wàn zhòng,
nán zhǐ dǒu níu yù。
shì jiāng tiǎn fēn jīn,
yǐn mǎ cháng jiāng yì。
cùi huá yù húi xiáng,
gāo hùi kuā gù guó。
sù sù huán pèi xiǎng,
huáng huáng yǔ máo shì。
gǔ zhōng hé tāng sà,
huái hàn wèi zhèn zè。
bà xiǎng shì dé yì,
chī wén yǒng cái lè。
cóng chén liáng mèng huáng,
lì fǎ dāng shì tè。
fèng zhào wú yǔ ràng,
lín lí fèn qí mò。
ěr lái jī qiān sùi,
zhuō zhuō jiàn jīn lì。
duān zhuāng jǐu dǐng zhòng,
jìng tǐng qún gūi zhí。
wēi yí shāng shān lǎo,
qì xiàng hàn tíng zhí。
wéi xī míng xún gē,
xiān rú gù nán jī。
kuàng wǒ bǐ lòu jí,
shì cǐ kōng tàn xī。
cháng kǒng rì mó miè,
bù biàn diǎn yǔ huà。
hū gōng mó yú zhǐ,
yī sǎo jiàn bái hēi。
jiān bāo bǐ qióng yáo,
bǎ wán fèi qǐn shí。
yú shí dà jīng jǐu,
yǒu zhào jiǎng mìu tè。
kān zhī tài xué zhōng,
wèi hòu dài fǎ shì。
chōng qīng bāng jiā yàn,
xué wèn gǔ jīn jī。
cí duān hǎi jīng lián,
bǐ lì shuāng zhì jí。
kuàng zī fú rú guān,
sǎ hàn gù qí zhí。
kǎi mó suǒ líu chuán,
lì shì dòng qiān bǎi。
zì fēi tǐ fǎ zhèng,
tú shǐ guān zhě huò。
jué chū zhuàn cǎo lì,
gēn běn jūn yǐ jí。
liáo chí dīng zhāng wán,
shù yǐ cān dé shī 。