冬日忆友

(元代)韩奕

霜风切戾撼疏扉,老病支离掩弊衣。
不久形容随日变,无多亲友向年稀。
池当北向冰容厚,炉到寒深火气微。
操瑟齐王门下客,两年梅发未曾归。

韩奕

(1269—1318)元绍兴路萧山人,徙钱塘,字仲山。武宗至大元年授杭州人匠副提举。迁江浙财赋副总管。仁宗延祐四年进总管。

《冬日忆友》拼音标注

dōng rì yì yǒu
shuāng fēng qiē lì hàn shū fēi,
lǎo bìng zhī lí yǎn bì yī。
bù jǐu xíng róng súi rì biàn,
wú duō qīn yǒu xiàng nián xī。
chí dāng běi xiàng bīng róng hòu,
lú dào hán shēn huǒ qì wēi。
cāo sè qí wáng mén xià kè,
liǎng nián méi fā wèi céng gūi 。