访少卿李公因送予至小箬邮亭赋此赠别

(明代)韩雍

平生懒与俗士交,下视权贵如秋毫。羡君文章冠天下,急流勇退人尤高。

联芳况有难兄在,隐德香名重当代。林下优游日唱酬,新诗还驾苏黄派。

惭予浅薄无治功,质疑问道期相从。却怜聚散若风絮,三载始得重相逢。

邮亭别君一杯酒,企仰高风重回首。后夜风清月白时,君卧空山我奔走。

韩雍

(1422—1478)明苏州府长洲人,字永熙。正统七年进士,授御史。巡按江西,黜贪墨吏数十人。景泰时擢广东副使,巡抚江西。劾奏宁王朱奠培不法状,后被宁王诬劾,夺官。后再起为大理少卿,迁兵部右侍郎。宪宗立,以牵累贬官。会大藤峡徭、僮等族民众起事,乃改以左佥都御史,参赞军务,督兵镇压。迁左副都御史,提督两广军务。有才略,治军严,而谤议亦易起。为中官所倾轧,乃致仕去。有《襄毅文集》。

《访少卿李公因送予至小箬邮亭赋此赠别》拼音标注

fǎng shǎo qīng lǐ gōng yīn sòng yú zhì xiǎo ruò yóu tíng fù cǐ zèng bié
píng shēng lǎn yǔ sú shì jiāo,
xià shì quán gùi rú qīu háo。
xiàn jūn wén zhāng guān tiān xià,
jí líu yǒng tùi rén yóu gāo。
lián fāng kuàng yǒu nán xiōng zài,
yǐn dé xiāng míng zhòng dāng dài。
lín xià yōu yóu rì chàng chóu,
xīn shī huán jià sū huáng pài。
cán yú qiǎn bó wú zhì gōng,
zhí yí wèn dào qī xiāng cóng。
què lián jù sàn ruò fēng xù,
sān zài shǐ dé zhòng xiāng féng。
yóu tíng bié jūn yī bēi jǐu,
qǐ yǎng gāo fēng zhòng húi shǒu。
hòu yè fēng qīng yuè bái shí,
jūn wò kōng shān wǒ bēn zǒu。