望灵山
(宋代)韩元吉
忆从西江来,恍惚欣见之。
初疑春雨晴,云物出怪奇。
稍稍对岩壁,森森面岭奇。
纷纭类列障,散漫如连帷。
磅礴千里间,众景皆奔驰。
颇讶地轴涌,未觉天柱亏。
不让昆仑高,遂使泰华移。
诸峰七十二,磊砢略可推。
骈观拥佛髻,远睇凝蛾眉。
大或覆钟鼎,细亦铦刀锥。
石櫃一何高,梯天此为墀。
崩腾铁马群,中有大将旗。
身居万石贵,气压累卵危。
雄杰亦莫床,清深亦余姿。
蛟螭护绝磴,草木忘四时。
岂知水晶宫,閟藏神所司。
阴崖彼何灵,颈断不敢悲。

韩元吉
韩元吉(1118~1187),南宋词人。字无咎,号南涧。汉族,开封雍邱(今河南开封市)人,一作许昌(今属河南)人。韩元吉词多抒发山林情趣,如〔柳梢青〕"云淡秋云"、〔贺新郎〕"病起情怀恶"等。著有《涧泉集》、《涧泉日记》、《南涧甲乙稿》、《南涧诗余》。存词80余首。
《望灵山》拼音标注
wàng líng shān
yuè zhèn gǔ suǒ lù,
zī shān liàng qí yí。
yì cóng xī jiāng lái,
huǎng hū xīn jiàn zhī。
chū yí chūn yǔ qíng,
yún wù chū guài qí。
shāo shāo dùi yán bì,
sēn sēn miàn líng qí。
fēn yún lèi liè zhàng,
sàn màn rú lián wéi。
bàng bó qiān lǐ jiān,
zhòng jǐng jiē bēn chí。
pǒ yà dì zhóu yǒng,
wèi jué tiān zhù yú。
bù ràng kūn lún gāo,
sùi shǐ tài huá yí。
zhū fēng qī shí èr,
lěi luǒ lvè kě tūi。
pián guān yǒng fó jì,
yuǎn dì níng é méi。
dà huò fù zhōng dǐng,
xì yì xiān dāo zhūi。
shí gùi yī hé gāo,
tī tiān cǐ wèi chí。
bēng téng tiě mǎ qún,
zhōng yǒu dà jiāng qí。
shēn jū wàn shí gùi,
qì yā lèi luǎn wēi。
xióng jié yì mò chuáng,
qīng shēn yì yú zī。
jiāo chī hù jué dèng,
cǎo mù wàng sì shí。
qǐ zhī shǔi jīng gōng,
bì cáng shén suǒ sī。
yīn yá bǐ hé líng,
jǐng duàn bù gǎn bēi 。