挽李献吉用曹太守韵 其二

(明代)杭淮

花开复花落,白发悲青春。凤去遗修竹,琴张栖暗尘。

精魂如不死,上为列星辰。思君不可见,泪落沧江津。

杭淮

(1462—1538)明常州宜兴人,字东卿,号复溪。杭济弟。弘治十二年进士,授刑部主事,迁员外郎。正德间历云南提学副使,累官右副都御史致仕。与兄济并负诗名。有《双溪诗集》、《二杭集》。

《挽李献吉用曹太守韵 其二》拼音标注

wǎn lǐ xiàn jí yòng cáo tài shǒu yùn qí èr
huā kāi fù huā luò,
bái fā bēi qīng chūn。
fèng qù yí xīu zhú,
qín zhāng qī àn chén。
jīng hún rú bù sǐ,
shàng wèi liè xīng chén。
sī jūn bù kě jiàn,
lèi luò cāng jiāng jīn。