烛影摇红 剪发词 为竹韵作

(清代)何振岱

并剪声酣,绺云镜里消何处。新妆争说入时多,薄绾惊非故。

莺燕而今漫妒。沐凉风、香滋微露。垂垂齐项,试比龟兹,阿谁娟妩。

省却晨梳,拢来一半轻如雾。褪红百匝谢巾绒,押得簪儿住。

覆额犹存千缕。记髫年、花前三五。剩怜山色,螺髻依然,照人窗户。

何振岱

何振岱(1867~1952)字梅生,号心与、觉庐、悦明,晚年自号梅叟,侯官县(今福建福州市区)人。师从名儒谢章铤,光绪二十三年举人,被江西布政使沈瑜庆聘为藩署文案。辛亥革命后在福州主纂《西湖志》兼《福建通志》。何振岱擅画能琴,书法融碑帖于一炉,功力深厚。诗作成就亦高,以其深微淡远、疏宕幽逸的诗歌美学在闽派中独树一帜,是“同光体”闽派的殿军人物。

《烛影摇红 剪发词,为竹韵作》拼音标注

zhú yǐng yáo hóng jiǎn fā cí,wèi zhú yùn zuò
bìng jiǎn shēng hān,
lǐu yún jìng lǐ xiāo hé chù。
xīn zhuāng zhēng shuō rù shí duō,
bó wǎn liáng fēi gù。
yīng yàn ér jīn màn dù。
mù liáng fēng 、 xiāng zī wēi lù。
chúi chúi qí xiàng,
shì bǐ gūi zī,
ā shúi juān wǔ。
shěng què chén shū,
lǒng lái yī bàn qīng rú wù。
tùn hóng bǎi zā xiè jīn róng,
yā dé zān ér zhù。
fù é yóu cún qiān lv̌。
jì tiáo nián 、 huā qián sān wǔ。
shèng lián shān sè,
luó jì yī rán,
zhào rén chuāng hù。