十楼怀古 其四 黄鹤楼

(明代)何乔新

黄鹤高楼渺烟雾,黄鹤飘飘不知处。我曾凌风登此楼,但见苍茫汉阳树。

我闻羽士徐佐卿,化为黄鹤朝太清。云衢偶尔中金镞,戛然惊飞入杳冥。

锦袍仙人昔曾到,醉眼摩挲睨晴昊。倚阑招鹤鹤不来,槌碎琼楼委荒草。

楼前大别高崔嵬,楼下长江滚滚来。仲谋孟德今何在,空遗陈迹后人哀。

我本芙容城里客,谪在尘寰归未得。月明黄鹤倘来归,便欲乘之溯空碧。

何乔新

何乔新(1427年-1502年)字廷秀,号椒丘,又号天苗。江西广昌旴江镇人,何文渊第三子。明代大臣。景泰五年(1454)中进士,后拜刑部侍郎。孝宗嗣位,万安、刘吉等忌乔新刚正,出为南京刑部尚书。未几,复代杜铭为刑部尚书。孝宗弘治元年(1488年)正月,吏部尚书王恕举荐为刑部尚书,弘治四年八月(1491年)辞官归里,辞官后杜门著述。弘治十五年十二月二十二日(1503年1月19日)卒,年七十六岁。正德十一年(1516年),追赠太子太保,次年追谥文肃。

《十楼怀古 其四 黄鹤楼》拼音标注

shí lóu huái gǔ qí sì huáng hè lóu
huáng hè gāo lóu miǎo yān wù,
huáng hè piāo piāo bù zhī chù。
wǒ céng líng fēng dēng cǐ lóu,
dàn jiàn cāng máng hàn yáng shù。
wǒ wén yǔ shì xú zuǒ qīng,
huà wèi huáng hè zhāo tài qīng。
yún qú ǒu ěr zhōng jīn zú,
jiá rán liáng fēi rù yǎo míng。
jǐn páo xiān rén xī céng dào,
zùi yǎn mó suō nì qíng hào。
yǐ lán zhāo hè hè bù lái,
chúi sùi qióng lóu wěi huāng cǎo。
lóu qián dà bié gāo cūi wéi,
lóu xià cháng jiāng gǔn gǔn lái。
zhòng móu mèng dé jīn hé zài,
kōng yí chén jī hòu rén āi。
wǒ běn fú róng chéng lǐ kè,
zhé zài chén huán gūi wèi dé。
yuè míng huáng hè tǎng lái gūi,
biàn yù chéng zhī sù kōng bì。