赠李献吉三首 其二

(明代)何景明

东风吹我衣,白日何杲杲。整驾出郭门,脩涂浩横潦。

登山采幽兰,日暮不盈抱。采之欲何为,遗我平生好。

岂无艳阳花,言子好香草。丈夫有本性,安得不自保。

寸心苟弗移,可以鉴穹昊。

何景明

何景明(1483~1521)字仲默,号白坡,又号大复山人,信阳浉河区人。明弘治十五年(1502)进士,授中书舍人。正德初,宦官刘瑾擅权,何景明谢病归。刘瑾诛,官复原职。官至陕西提学副使。为“前七子”之一,与李梦阳并称文坛领袖。其诗取法汉唐,一些诗作颇有现实内容。有《大复集》。

《赠李献吉三首 其二》拼音标注

zèng lǐ xiàn jí sān shǒu qí èr
dōng fēng chūi wǒ yī,
bái rì hé gǎo gǎo。
zhěng jià chū guō mén,
xīu tú hào héng lǎo。
dēng shān cǎi yōu lán,
rì mù bù yíng bào。
cǎi zhī yù hé wèi,
yí wǒ píng shēng hǎo。
qǐ wú yàn yáng huā,
yán zǐ hǎo xiāng cǎo。
zhàng fū yǒu běn xìng,
ān dé bù zì bǎo。
cùn xīn gǒu fú yí,
kě yǐ jiàn qióng hào。