复庵王公锦
(明代)何景明
斯人中土彦,未老即重泉。荐鹗推前达,乘骢忆少年。
声名起霄汉,词翰落云烟。志在身先退,才高道亦全。
剑横常自许,宝弃复谁怜。世业襄城旧,孤坟汝路偏。
脩文应地下,遗像俨生前。未得瞻风概,空令涕泪悬。

何景明
何景明(1483~1521)字仲默,号白坡,又号大复山人,信阳浉河区人。明弘治十五年(1502)进士,授中书舍人。正德初,宦官刘瑾擅权,何景明谢病归。刘瑾诛,官复原职。官至陕西提学副使。为“前七子”之一,与李梦阳并称文坛领袖。其诗取法汉唐,一些诗作颇有现实内容。有《大复集》。
《复庵王公锦》拼音标注
fù ān wáng gōng jǐn
sī rén zhōng tǔ yàn,
wèi lǎo jí zhòng quán。
jiàn è tūi qián dá,
chéng cōng yì shǎo nián。
shēng míng qǐ xiāo hàn,
cí hàn luò yún yān。
zhì zài shēn xiān tùi,
cái gāo dào yì quán。
jiàn héng cháng zì xǔ,
bǎo qì fù shúi lián。
shì yè xiāng chéng jìu,
gū fén rǔ lù piān。
xīu wén yìng dì xià,
yí xiàng yǎn shēng qián。
wèi dé zhān fēng gài,
kōng lìng tì lèi xuán。
- 上一篇:自武陵至沅陵道中杂诗十首 其六
- 下一篇:诸将入朝歌十二首 其十二