哭以道

(明代)何景明

激堕平生邂逅吟,想看垂死更伤心。天涯见面愁虽减,海上传书难已深。

万里艰难归葬日,百年哀怨绝弦音。他时若挂留徐剑,忍向桥山觅墓林。

何景明

何景明(1483~1521)字仲默,号白坡,又号大复山人,信阳浉河区人。明弘治十五年(1502)进士,授中书舍人。正德初,宦官刘瑾擅权,何景明谢病归。刘瑾诛,官复原职。官至陕西提学副使。为“前七子”之一,与李梦阳并称文坛领袖。其诗取法汉唐,一些诗作颇有现实内容。有《大复集》。

《哭以道》拼音标注

kū yǐ dào
jī duò píng shēng xiè hòu yín,
xiǎng kàn chúi sǐ gèng shāng xīn。
tiān yá jiàn miàn chóu sūi jiǎn,
hǎi shàng chuán shū nán yǐ shēn。
wàn lǐ jiān nán gūi zàng rì,
bǎi nián āi yuàn jué xián yīn。
tā shí ruò guà líu xú jiàn,
rěn xiàng qiáo shān mì mù lín。