送胡承之北上

(明代)何景明

秦关迢递南山曲,汉阁嶙峋北极长。扬策耻誇终孺子,上书不学老冯唐。

斗边银汉仙槎影,天上春云昼省香。此去中朝才予列,定知词赋有辉光。

何景明

何景明(1483~1521)字仲默,号白坡,又号大复山人,信阳浉河区人。明弘治十五年(1502)进士,授中书舍人。正德初,宦官刘瑾擅权,何景明谢病归。刘瑾诛,官复原职。官至陕西提学副使。为“前七子”之一,与李梦阳并称文坛领袖。其诗取法汉唐,一些诗作颇有现实内容。有《大复集》。

《送胡承之北上》拼音标注

sòng hú chéng zhī běi shàng
qín guān tiáo dì nán shān qū,
hàn gé lín xún běi jí cháng。
yáng cè chǐ kuā zhōng rú zǐ,
shàng shū bù xué lǎo féng táng。
dǒu biān yín hàn xiān chá yǐng,
tiān shàng chūn yún zhòu shěng xiāng。
cǐ qù zhōng zhāo cái yú liè,
dìng zhī cí fù yǒu hūi guāng。