吕公祠

(明代)何景明

落日荡漾古水滨,邯郸城边逢暮春。赵王台榭草花尽,吕公祠堂松桂新。

马上十年元是梦,世间何处可还真。黄金白发俱闲事,赤日红尘愁杀人。

何景明

何景明(1483~1521)字仲默,号白坡,又号大复山人,信阳浉河区人。明弘治十五年(1502)进士,授中书舍人。正德初,宦官刘瑾擅权,何景明谢病归。刘瑾诛,官复原职。官至陕西提学副使。为“前七子”之一,与李梦阳并称文坛领袖。其诗取法汉唐,一些诗作颇有现实内容。有《大复集》。

《吕公祠》拼音标注

lv̌ gōng cí
luò rì dàng yàng gǔ shǔi bīn,
hán dān chéng biān féng mù chūn。
zhào wáng tái xiè cǎo huā jǐn,
lv̌ gōng cí táng sōng gùi xīn。
mǎ shàng shí nián yuán shì mèng,
shì jiān hé chù kě huán zhēn。
huáng jīn bái fā jù xián shì,
chì rì hóng chén chóu shā rén。