为己歌
(明代)何南凤
彼丈夫兮我丈夫,何须相拜苦头胪。茆堂草榻堪栖息,大厦高楼焉用图。
有閒钱,当作福,募化他人空劳碌。空斋静坐可参禅,那定要钟鼓諠填。
名香宝烛,佛是教人觉,僧是教人和,除贪便是修多罗。
汝何为迷著色相,争竞奔波。东土二三,西天四七。
付授只一人,浑沦无字迹。又何曾百众千众,长篇短篇。
相似今日大棍乱打人,恶口乱骂人。问你度得几个,脱妄归真。
休誇成佛成祖,且将什么报君亲。孝弟忠信,礼义廉耻,八者不存。
莫问玄旨,古来勤俭是良图,三教圣人皆为己。

何南凤
何南凤(1588-1651),广东梅州兴宁市石马人,是佛教临济宗传人,又是才华横溢的诗人。字道见,家名觉从,号知非,又号雷山,又称半僧先生,初堂老人,牧原和尚,跛足道人。明代万历十六年(1588)生,清代顺治八年(1651)卒,终年六十五岁。
《为己歌》拼音标注
wèi jǐ gē
bǐ zhàng fū xī wǒ zhàng fū,
hé xū xiāng bài kǔ tóu lú。
mǎo táng cǎo tà kān qī xī,
dà shà gāo lóu yān yòng tú。
yǒu xián qián,
dāng zuò fú,
mù huà tā rén kōng láo lù。
kōng zhāi jìng zuò kě cān shàn,
nà dìng yào zhōng gǔ xuān tián。
míng xiāng bǎo zhú,
fó shì jiào rén jué,
sēng shì jiào rén hé,
chú tān biàn shì xīu duō luō。
rǔ hé wèi mí zhù sè xiāng,
zhēng jìng bēn bō。
dōng tǔ èr sān,
xī tiān sì qī。
fù shòu zhǐ yī rén,
hún lún wú zì jī。
yòu hé céng bǎi zhòng qiān zhòng,
cháng piān duǎn piān。
xiāng sì jīn rì dà gùn luàn dǎ rén,
è kǒu luàn mà rén。
wèn nǐ dù dé jī gè,
tuō wàng gūi zhēn。
xīu kuā chéng fó chéng zǔ,
qiě jiāng shí yāo bào jūn qīn。
xiào dì zhōng xìn,
lǐ yì lián chǐ,
bā zhě bù cún。
mò wèn xuán zhǐ,
gǔ lái qín jiǎn shì liáng tú,
sān jiào shèng rén jiē wèi jǐ。