夜过华严堂示戒义从修二禅者

(明代)何南凤

新月本可人,况是春雨后。迅雷豁蒙心,清辉林间透。

钟罢人寂然,恰可经行候。徐步过东廊,者谁领趣否。

二妙喜相迎,此喜良非苟。聚首古道场,论心脱尘垢。

既作狮子儿,便应大哮吼。

何南凤

何南凤(1588-1651),广东梅州兴宁市石马人,是佛教临济宗传人,又是才华横溢的诗人。字道见,家名觉从,号知非,又号雷山,又称半僧先生,初堂老人,牧原和尚,跛足道人。明代万历十六年(1588)生,清代顺治八年(1651)卒,终年六十五岁。

《夜过华严堂示戒义从修二禅者》拼音标注

yè guò huá yán táng shì jiè yì cóng xīu èr shàn zhě
xīn yuè běn kě rén,
kuàng shì chūn yǔ hòu。
xùn léi huō méng xīn,
qīng hūi lín jiān tòu。
zhōng bà rén jì rán,
qià kě jīng xíng hòu。
xú bù guò dōng láng,
zhě shúi lǐng qù fǒu。
èr miào xǐ xiāng yíng,
cǐ xǐ liáng fēi gǒu。
jù shǒu gǔ dào cháng,
lùn xīn tuō chén gòu。
jì zuò shī zǐ ér,
biàn yìng dà xiāo hǒu。