谒考亭朱夫子祠

(明代)何乔新

嘉树何莞莞,方塘亦溶溶。溪山幽胜处,中有夫子宫。

慨自孔孟殁,秦坑焰复红。吾道殆欲熄,斯人如盲聋。

天未丧斯文,乃启洛水翁。茫茫寻坠绪,恳恳开群蒙。

夫子振其后,超然盖世雄。六籍重研究,心与往圣通。

长风扫阴翳,皦日行晴空。明王旷不作,天下孰予宗。

䲭枭噪威凤,蜿蜒嘲神龙。携持二三子,讲道空山中。

昕夕弦与颂,衿佩何雍容。至今建溪上,断断驺鲁风。

乘鹥溘遐逝,声光赫无穷。嗟予生已晚,慕道恒忡忡。

少壮不自力,倏觉头欲童。兹晨款门墙,再拜涕沾胸。

九原如可作,执鞭以相从。

何乔新

何乔新(1427年-1502年)字廷秀,号椒丘,又号天苗。江西广昌旴江镇人,何文渊第三子。明代大臣。景泰五年(1454)中进士,后拜刑部侍郎。孝宗嗣位,万安、刘吉等忌乔新刚正,出为南京刑部尚书。未几,复代杜铭为刑部尚书。孝宗弘治元年(1488年)正月,吏部尚书王恕举荐为刑部尚书,弘治四年八月(1491年)辞官归里,辞官后杜门著述。弘治十五年十二月二十二日(1503年1月19日)卒,年七十六岁。正德十一年(1516年),追赠太子太保,次年追谥文肃。

《谒考亭朱夫子祠》拼音标注

yè kǎo tíng zhū fū zǐ cí
jiā shù hé guān guān,
fāng táng yì róng róng。
xī shān yōu shèng chù,
zhōng yǒu fū zǐ gōng。
kǎi zì kǒng mèng mò,
qín kēng yàn fù hóng。
wú dào dài yù xí,
sī rén rú máng lóng。
tiān wèi sāng sī wén,
nǎi qǐ luò shǔi wēng。
máng máng xún zhùi xù,
kěn kěn kāi qún méng。
fū zǐ zhèn qí hòu,
chāo rán gài shì xióng。
lìu jí zhòng yán jīu,
xīn yǔ wǎng shèng tōng。
cháng fēng sǎo yīn yì,
jiǎo rì xíng qíng kōng。
míng wáng kuàng bù zuò,
tiān xià shú yú zōng。
䲭 xiāo zào wēi fèng,
wān yán cháo shén lóng。
xié chí èr sān zǐ,
jiǎng dào kōng shān zhōng。
xīn xī xián yǔ sòng,
jīn pèi hé yōng róng。
zhì jīn jiàn xī shàng,
duàn duàn zōu lǔ fēng。
chéng yī kè xiá shì,
shēng guāng hè wú qióng。
jiē yú shēng yǐ wǎn,
mù dào héng chōng chōng。
shǎo zhuàng bù zì lì,
shū jué tóu yù tóng。
zī chén kuǎn mén qiáng,
zài bài tì zhān xiōng。
jǐu yuán rú kě zuò,
zhí biān yǐ xiāng cóng。