辞荐

(元代)何失

平生疏懒性,发赤向人前。岂识为官贵,那贪处士贤。

慈亲俱老大,稚子始狂颠。此日能完聚,称觞赖圣年。

何失

元大都昌平人。有才气,工诗文。顺帝至正间,公卿交荐,以亲老辞。为揭傒斯、虞集所推重。

《辞荐》拼音标注

cí jiàn
píng shēng shū lǎn xìng,
fā chì xiàng rén qián。
qǐ shì wèi guān gùi,
nà tān chù shì xián。
cí qīn jù lǎo dà,
zhì zǐ shǐ kuáng diān。
cǐ rì néng wán jù,
chēng shāng lài shèng nián。