孤鸰吟

(明代)何吾驺

江北孤鸰飞,江南孤鸰宿。飞宿既异地,寒原吹落木。

峡江飘险紫烟横,飞去孤鸣转局促。昔年矫翼江上飞,还顾原中多俦匹。

今年此地有孤飞,四顾原中情逼急。一声流血一声悲,峡上居人感啼泣。

何吾驺

明广东香山人,字龙友,号家冈。万历四十七年进士。官少詹事。崇祯六年擢礼部尚书,旋入阁,与首辅温体仁不协,罢去。南明隆武帝召为内阁首辅。闽疆既失,赴广州,永历帝以原官召之,引疾辞去。有《宝纶阁集》。

《孤鸰吟》拼音标注

gū líng yín
jiāng běi gū líng fēi,
jiāng nán gū líng sù。
fēi sù jì yì dì,
hán yuán chūi luò mù。
xiá jiāng piāo xiǎn zǐ yān héng,
fēi qù gū míng zhuǎn jú cù。
xī nián jiǎo yì jiāng shàng fēi,
huán gù yuán zhōng duō chóu pǐ。
jīn nián cǐ dì yǒu gū fēi,
sì gù yuán zhōng qíng bī jí。
yī shēng líu xiě yī shēng bēi,
xiá shàng jū rén gǎn tí qì。