行乐

(元代)何中

行乐当幽赏,晴峰带雪欹。水香梅落处,沙润草生时。

事识心仍累,生添疾早衰。深村红叶路,樵牧转相知。

何中

(1265—1332)元抚州乐安人,字太虚,一字养正。少颖拔,以古学自任,学弘深该博。文宗至顺间,应行省之请,讲授于龙兴路东湖、宗濂二书院。有《通鉴纲目测海》、《通书问》、《知非堂稿》。

《行乐》拼音标注

xíng lè
xíng lè dāng yōu shǎng,
qíng fēng dài xuě yī。
shǔi xiāng méi luò chù,
shā rùn cǎo shēng shí。
shì shì xīn réng lèi,
shēng tiān jí zǎo shuāi。
shēn cūn hóng yè lù,
qiáo mù zhuǎn xiāng zhī。