定庵

(元代)杨弘道

社燕宾鸿秋复春,窜身南国避兵尘。露凉汴水蘋花老,风暖蕲阳常叶新。

迁徙靡常嗟我病,吉安无计与君邻。亲朋凋丧家乡远,羞见定庵庵里人。

杨弘道

淄川人,字叔能,号素庵。气高古,不事举业,磊落有大志。文章极自得之趣。有《小亨集》。

《定庵》拼音标注

dìng ān
shè yàn bīn hóng qīu fù chūn,
cuàn shēn nán guó bì bīng chén。
lù liáng biàn shǔi pín huā lǎo,
fēng nuǎn qí yáng cháng yè xīn。
qiān xǐ mǐ cháng jiē wǒ bìng,
jí ān wú jì yǔ jūn lín。
qīn péng diāo sāng jiā xiāng yuǎn,
xīu jiàn dìng ān ān lǐ rén。