齿摇 其二

(元代)杨弘道

出门登长途,风尘飘短组。到家投空囊,霜月照环堵。

同胞陷涂泥,委蜕化黄土。山阳多羁客,有客心独苦。

杨弘道

淄川人,字叔能,号素庵。气高古,不事举业,磊落有大志。文章极自得之趣。有《小亨集》。

《齿摇 其二》拼音标注

chǐ yáo qí èr
chū mén dēng cháng tú,
fēng chén piāo duǎn zǔ。
dào jiā tóu kōng náng,
shuāng yuè zhào huán dǔ。
tóng bāo xiàn tú ní,
wěi shùi huà huáng tǔ。
shān yáng duō jī kè,
yǒu kè xīn dú kǔ。