投黄司李

(元代)杨弘道

未脱来时旧衽衣,语言面目复何施。无心求僭士人服,糊口可为童子师。

过世有缘蒙顾遇,穷途乏力仗扶持。汉江十月萧萧雨,一夕颠毛半作丝。

杨弘道

淄川人,字叔能,号素庵。气高古,不事举业,磊落有大志。文章极自得之趣。有《小亨集》。

《投黄司李》拼音标注

tóu huáng sī lǐ
wèi tuō lái shí jìu rèn yī,
yǔ yán miàn mù fù hé shī。
wú xīn qíu jiàn shì rén fú,
hú kǒu kě wèi tóng zǐ shī。
guò shì yǒu yuán méng gù yù,
qióng tú fá lì zhàng fú chí。
hàn jiāng shí yuè xiāo xiāo yǔ,
yī xī diān máo bàn zuò sī。