游醉翁亭

(清代)洪亮吉

一成坯,再成英,一再曲折山以名。注川曰溪,注溪曰谷,溪行谷行水声复。

蓝舆背山始入山,水声已往何时还。未登醉翁亭,先翻醉翁操,山禽飞还水禽噪。

言寻醉翁石,更诵醉翁文。醉翁宾客不可见,山石欲雨溪生云。

咄哉文字亦有灵,能使此山此水无余情。我观翁时值梅喜且惊,犹复夭矫屈曲如龙形。

醉翁琴,琴喑喑,乃知醉翁待我成古今。我歌一篇翁赏心,滁山高绝滁水深。

洪亮吉

洪亮吉(1746~1809)清代经学家、文学家。初名莲,又名礼吉,字君直,一字稚存,号北江,晚号更生居士。阳湖(今江苏常州)人,籍贯安徽歙县。乾隆五十五年科举榜眼,授编修。嘉庆四年,上书军机王大臣言事,极论时弊,免死戍伊犁。次年诏以“罪亮吉后,言事者日少”,释还。居家十年而卒。文工骈体,与孔广森并肩,学术长于舆地。洪亮吉论人口增长过速之害,实为近代人口学说之先驱。

《游醉翁亭》拼音标注

yóu zùi wēng tíng
yī chéng pī,
zài chéng yīng,
yī zài qū zhé shān yǐ míng。
zhù chuān yuē xī,
zhù xī yuē gǔ,
xī xíng gǔ xíng shǔi shēng fù。
lán yú bèi shān shǐ rù shān,
shǔi shēng yǐ wǎng hé shí huán。
wèi dēng zùi wēng tíng,
xiān fān zùi wēng cāo,
shān qín fēi huán shǔi qín zào。
yán xún zùi wēng shí,
gèng sòng zùi wēng wén。
zùi wēng bīn kè bù kě jiàn,
shān shí yù yǔ xī shēng yún。
duō zāi wén zì yì yǒu líng,
néng shǐ cǐ shān cǐ shǔi wú yú qíng。
wǒ guān wēng shí zhí méi xǐ qiě liáng,
yóu fù yāo jiǎo qū qū rú lóng xíng。
zùi wēng qín,
qín yīn yīn,
nǎi zhī zùi wēng dài wǒ chéng gǔ jīn。
wǒ gē yī piān wēng shǎng xīn,
chú shān gāo jué chú shǔi shēn。