缥缈岭纳凉
(清代)洪亮吉
云门古松三十七,三十六株鳞尽裂。一松蟠蟠径离石,势欲上天犹去尺。
白云移松巅,巨石忽欲走。岩风吹征衣,上险切星斗。
石镜露落,山泉微光。暝色入树,松花松黄。人间残暑不至此,鹤氅乍著宜新凉。
云光深,霞色浅,倒影空濛众山显。枕泉半日不饮泉,饱向松梢餐露眼。

洪亮吉
洪亮吉(1746~1809)清代经学家、文学家。初名莲,又名礼吉,字君直,一字稚存,号北江,晚号更生居士。阳湖(今江苏常州)人,籍贯安徽歙县。乾隆五十五年科举榜眼,授编修。嘉庆四年,上书军机王大臣言事,极论时弊,免死戍伊犁。次年诏以“罪亮吉后,言事者日少”,释还。居家十年而卒。文工骈体,与孔广森并肩,学术长于舆地。洪亮吉论人口增长过速之害,实为近代人口学说之先驱。
《缥缈岭纳凉》拼音标注
piǎo miǎo líng nà liáng
yún mén gǔ sōng sān shí qī,
sān shí lìu zhū lín jǐn liè。
yī sōng pán pán jìng lí shí,
shì yù shàng tiān yóu qù chǐ。
bái yún yí sōng diān,
jù shí hū yù zǒu。
yán fēng chūi zhēng yī,
shàng xiǎn qiē xīng dǒu。
shí jìng lù luò,
shān quán wēi guāng。
míng sè rù shù,
sōng huā sōng huáng。
rén jiān cán shǔ bù zhì cǐ,
hè chǎng zhà zhù yí xīn liáng。
yún guāng shēn,
xiá sè qiǎn,
dǎo yǐng kōng méng zhòng shān xiǎn。
zhěn quán bàn rì bù yǐn quán,
bǎo xiàng sōng shāo cān lù yǎn。
- 上一篇:古桧行
- 下一篇:涉汉欲至岘首舆丁误入九宫山时日已将暝因小憩而返