送王诚之舍人使北方得挥字

(宋代)洪迈

岁晏滞急景,霜雪日霏霏。
家居尚无奈,何况披征衣。
舍人使持节,正尔辞帝畿。
扬鞭出门去,言面无几微。
中朝第一人,沙漠今宣威。
朔庭天骄子,应觉眼见希。
青春反南辕,花柳相光辉。
雍容对宣室,便可持枢机。
蛾眉含笑迎,酌酒争劳归。
金碗大如斗,客醉时一挥。

洪迈

洪迈(1123——1202),南宋饶州鄱阳(今江西省上饶市鄱阳县)人,字景卢,号容斋,又号野处。洪皓第三子。官至翰林院学士、资政大夫、端明殿学士,副丞相、封魏郡开国公、光禄大夫。卒年八十,谥“文敏”。配张氏,兵部侍郎张渊道女、继配陈氏,均封和国夫人。南宋著名文学家。

《送王诚之舍人使北方得挥字》拼音标注

sòng wáng chéng zhī shè rén shǐ běi fāng dé hūi zì
sùi yàn zhì jí jǐng,
shuāng xuě rì fēi fēi。
jiā jū shàng wú nài,
hé kuàng pī zhēng yī。
shè rén shǐ chí jié,
zhèng ěr cí dì jī。
yáng biān chū mén qù,
yán miàn wú jī wēi。
zhōng zhāo dì yī rén,
shā mò jīn xuān wēi。
shuò tíng tiān jiāo zǐ,
yìng jué yǎn jiàn xī。
qīng chūn fǎn nán yuán,
huā lǐu xiāng guāng hūi。
yōng róng dùi xuān shì,
biàn kě chí shū jī。
é méi hán xiào yíng,
zhuó jǐu zhēng láo gūi。
jīn wǎn dà rú dǒu,
kè zùi shí yī hūi 。