送王舍人制置四川

(宋代)洪迈

昭代推人杰,谁登上将坛。
君王念方面,侍从辍儒冠。
魏阙成高拱,梁州远监观。
九天开幕府,万里入征鞍。
往昔先多士,归欤乐考槃。
中年思贾谊,见晚叹严安。
禁掖侵霄汉,秋空刷羽翰。
文章变龙虎,班级上鸳鸾。
谋帅西南急,登庸岁月宽。
智谋回睿眷,节制妙朝端。
风采今如此,家声定不刊。
雪山方始物理学。蜀道几曾难。
地迥江惊急,云孤峡怒蟠。
梅花春欲动,水国暮生寒。
行路艰初起,筹边策未殚。
郫筒无惜醉,岷芋且加餐。
乡曲沾投分,蓬莱忝备官。
丹心空自喜,青眼独相看。
此公从公别,何时话夜阑。
归来消息近,鹏背一朝拟。

洪迈

洪迈(1123——1202),南宋饶州鄱阳(今江西省上饶市鄱阳县)人,字景卢,号容斋,又号野处。洪皓第三子。官至翰林院学士、资政大夫、端明殿学士,副丞相、封魏郡开国公、光禄大夫。卒年八十,谥“文敏”。配张氏,兵部侍郎张渊道女、继配陈氏,均封和国夫人。南宋著名文学家。

《送王舍人制置四川》拼音标注

sòng wáng shè rén zhì zhì sì chuān
zhāo dài tūi rén jié,
shúi dēng shàng jiāng tán。
jūn wáng niàn fāng miàn,
shì cóng chuò rú guān。
wèi què chéng gāo gǒng,
liáng zhōu yuǎn jiān guān。
jǐu tiān kāi mù fǔ,
wàn lǐ rù zhēng ān。
wǎng xī xiān duō shì,
gūi yú lè kǎo pán。
zhōng nián sī jiǎ yí,
jiàn wǎn tàn yán ān。
jìn yè qīn xiāo hàn,
qīu kōng shuā yǔ hàn。
wén zhāng biàn lóng hǔ,
bān jí shàng yuān luán。
móu shuài xī nán jí,
dēng yōng sùi yuè kuān。
zhì móu húi rùi juàn,
jié zhì miào zhāo duān。
fēng cǎi jīn rú cǐ,
jiā shēng dìng bù kān。
xuě shān fāng shǐ wù lǐ xué。
shǔ dào jī céng nán。
dì jiǒng jiāng liáng jí,
yún gū xiá nù pán。
méi huā chūn yù dòng,
shǔi guó mù shēng hán。
xíng lù jiān chū qǐ,
chóu biān cè wèi dān。
pí tǒng wú xī zùi,
mín yù qiě jiā cān。
xiāng qū zhān tóu fēn,
péng lái tiǎn bèi guān。
dān xīn kōng zì xǐ,
qīng yǎn dú xiāng kàn。
cǐ gōng cóng gōng bié,
hé shí huà yè lán。
gūi lái xiāo xī jìn,
péng bèi yī zhāo nǐ 。