宿禅寂院
(宋代)洪迈
眼明佛屋丽丹碧,瓦鸱铁凤凌空虚。
疲民日者困苛索,半作頳尾相濡鱼。
鹈鹕数罟两不置,肯念竭泽明年无。
道人谁与办此事,斤琢千指开渠渠。
颇疑如幻三昧力,上方手揽归吾庐。
了知舌本法轮转,咄嗟檀施争奔输。
不辞割爱一念善,谁谓岁恶穷民愚。
书生袖手对沟壑,力不能援心烦纡。
事无大小成者少,谈说治乱何区区。
调卑弦急诚龃龉,凿圆枘方尤阔疎。
古今罪岁同一口,抚掌一笑皆愚儒。

洪迈
洪迈(1123——1202),南宋饶州鄱阳(今江西省上饶市鄱阳县)人,字景卢,号容斋,又号野处。洪皓第三子。官至翰林院学士、资政大夫、端明殿学士,副丞相、封魏郡开国公、光禄大夫。卒年八十,谥“文敏”。配张氏,兵部侍郎张渊道女、继配陈氏,均封和国夫人。南宋著名文学家。
《宿禅寂院》拼音标注
sù shàn jì yuàn
mèng zhōng yī yè yáo jiāng hú,
kùn shùi bù jué shēn lán yú。
yǎn míng fó wū lì dān bì,
wǎ zhī tiě fèng líng kōng xū。
pí mín rì zhě kùn kē suǒ,
bàn zuò chēng wěi xiāng rú yú。
tí hú shù gǔ liǎng bù zhì,
kěn niàn jié zé míng nián wú。
dào rén shúi yǔ bàn cǐ shì,
jīn zhuó qiān zhǐ kāi qú qú。
pǒ yí rú huàn sān mèi lì,
shàng fāng shǒu lǎn gūi wú lú。
le zhī shé běn fǎ lún zhuǎn,
duō jiē tán shī zhēng bēn shū。
bù cí gē ài yī niàn shàn,
shúi wèi sùi è qióng mín yú。
shū shēng xìu shǒu dùi gōu hè,
lì bù néng yuán xīn fán yū。
shì wú dà xiǎo chéng zhě shǎo,
tán shuō zhì luàn hé qū qū。
diào bēi xián jí chéng jǔ yǔ,
záo yuán rùi fāng yóu kuò shū。
gǔ jīn zùi sùi tóng yī kǒu,
fǔ zhǎng yī xiào jiē yú rú 。