上清宫

(宋代)洪迈

振策冲暮宵,携琴宿仙境。
松风生夜凉,萝月散秋影。
洞远落猿声,溪清鸣鹤顶。
中宵梦仙翁,乘车停翠岭。
狮子身五色,鸾凤互相引。
上有朱幡幢,金表示可省。
风吹宵璈遍,顾我忽而哂。
遗以丹篆文,再拜豁心领。
明当谢浮荣,飘然从结轸。

洪迈

洪迈(1123——1202),南宋饶州鄱阳(今江西省上饶市鄱阳县)人,字景卢,号容斋,又号野处。洪皓第三子。官至翰林院学士、资政大夫、端明殿学士,副丞相、封魏郡开国公、光禄大夫。卒年八十,谥“文敏”。配张氏,兵部侍郎张渊道女、继配陈氏,均封和国夫人。南宋著名文学家。

《上清宫》拼音标注

shàng qīng gōng
zhèn cè chōng mù xiāo,
xié qín sù xiān jìng。
sōng fēng shēng yè liáng,
luó yuè sàn qīu yǐng。
dòng yuǎn luò yuán shēng,
xī qīng míng hè dǐng。
zhōng xiāo mèng xiān wēng,
chéng chē tíng cùi líng。
shī zǐ shēn wǔ sè,
luán fèng hù xiāng yǐn。
shàng yǒu zhū fān chuáng,
jīn biǎo shì kě shěng。
fēng chūi xiāo áo biàn,
gù wǒ hū ér shěn。
yí yǐ dān zhuàn wén,
zài bài huō xīn lǐng。
míng dāng xiè fú róng,
piāo rán cóng jié zhěn 。