寄题叔父池亭

(宋代)洪迈

一壑久藏胜,数椽忽开亭。
方塘荫瓦影,净见鲂鲤行。
主人有嘉招,转柁失高城。
不知几摇兀,杙舟上峥嵘。
尊酒酌芳醁,园蔬煮柔青。
翩翩射鸭弓,一笑翻彩翎。
那知海陬侄,培粟忘归耕。
余生信萍梗,归梦识林坰
涨水有回波,故乡岂无情。
一醉会有日,因之濯我缨。

洪迈

洪迈(1123——1202),南宋饶州鄱阳(今江西省上饶市鄱阳县)人,字景卢,号容斋,又号野处。洪皓第三子。官至翰林院学士、资政大夫、端明殿学士,副丞相、封魏郡开国公、光禄大夫。卒年八十,谥“文敏”。配张氏,兵部侍郎张渊道女、继配陈氏,均封和国夫人。南宋著名文学家。

《寄题叔父池亭》拼音标注

jì tí shū fù chí tíng
yī hè jǐu cáng shèng,
shù chuán hū kāi tíng。
fāng táng yìn wǎ yǐng,
jìng jiàn fáng lǐ xíng。
zhǔ rén yǒu jiā zhāo,
zhuǎn duò shī gāo chéng。
bù zhī jī yáo wù,
yì zhōu shàng zhēng róng。
zūn jǐu zhuó fāng lù,
yuán shū zhǔ róu qīng。
piān piān shè yā gōng,
yī xiào fān cǎi líng。
nà zhī hǎi zōu zhí,
péi sù wàng gūi gēng。
yú shēng xìn píng gěng,
gūi mèng shì lín jiōng。
zhǎng shǔi yǒu húi bō,
gù xiāng qǐ wú qíng。
yī zùi hùi yǒu rì,
yīn zhī zhuó wǒ yīng 。