师川赋梅花

(宋代)洪朋

梅花端月繁,梅蕊终冬破。正色俨当窗,低枝斜应座。

分将霜雪侵,不受脂粉涴。莫遣朔风吹,飘零成玉唾。

洪朋

宋洪州南昌人,字龟父。黄庭坚甥。两举进士不第,终身布衣。工诗,庭坚称其笔力扛鼎,与弟洪刍、洪炎、洪羽俱有才名,号四洪。年仅三十八而卒。有《洪龟父集》。

《师川赋梅花》拼音标注

shī chuān fù méi huā
méi huā duān yuè fán,
méi rǔi zhōng dōng pò。
zhèng sè yǎn dāng chuāng,
dī zhī xié yìng zuò。
fēn jiāng shuāng xuě qīn,
bù shòu zhī fěn wò。
mò qiǎn shuò fēng chūi,
piāo líng chéng yù tuò。