雪诗用晁无咎韵
(宋代)洪适
密雪舞冬昼,祁寒反夏炎。竹枝低未湿,梅萼莹先沾。
怯冷昂肩立,欣繁矫首瞻。随风方北渡,际海必东渐。
轩簸来如掺,缤纷势转严。枯荄新点缀,曲砌巧增添。
伺隙花穿户,承隅箸插檐。高飞迷皎鹤,夜影逼清蟾。
砧净绡横石,窗虚粉杂奁。昆丘千璧碎,武库五兵铦。
烟径杨吹絮,香蹊蝶奋髯。鲸鲵陆骨腐,鹄鹭野翎爓。
白发秦人遁,厖眉汉尉潜。渍蚕功孰及,平地瑞初占。
窖卧行人节,门扃志士恬。已甘穿履困,奚避割毡嫌。
醉慕双螯毕,寒怀五绔廉。飘飖疑宓女,刻画谢无盐。
河阔凝新浪,峰高失旧尖。山阴宾欲返,淮右寇将歼。
穆满三章著,宣温五板兼。君恩捐卫粟,天意绝齐痁。
江上蓑堪画,篱间氅可觇。客观眸已眩,儿咀手频拈。
足没寻萱屐,腰闲刈藿镰。马驰毛愈素,乌啄首难黔。
冻折骚人笔,光临织妇幨。螟牟宁待火,疫疠讵烦砭。
甲长寒蔬细,根肥宿麦纤。年丰虽欲颂,神助愧江淹。

洪适
洪适(1117~1184)南宋金石学家、诗人、词人。初名造,字温伯,又字景温;入仕后改名适,字景伯;晚年自号盘洲老人,饶州鄱阳(今江西省波阳县)人,洪皓长子,累官至尚书右仆射、同中书门下平章事兼枢密使,封魏国公,卒谥文惠。洪适与弟弟洪遵、洪迈皆以文学负盛名,有“鄱阳英气钟三秀”之称。同时,他在金石学方面造诣颇深,与欧阳修、赵明诚并称为宋代金石三大家。
《雪诗用晁无咎韵》拼音标注
xuě shī yòng cháo wú jìu yùn
mì xuě wǔ dōng zhòu,
qí hán fǎn xià yán。
zhú zhī dī wèi shī,
méi è yíng xiān zhān。
qiè lěng áng jiān lì,
xīn fán jiǎo shǒu zhān。
súi fēng fāng běi dù,
jì hǎi bì dōng jiàn。
xuān bò lái rú xiān,
bīn fēn shì zhuǎn yán。
kū gāi xīn diǎn zhùi,
qū qì qiǎo zēng tiān。
sì xì huā chuān hù,
chéng yú zhù chā yán。
gāo fēi mí jiǎo hè,
yè yǐng bī qīng chán。
zhēn jìng xiāo héng shí,
chuāng xū fěn zá lián。
kūn qīu qiān bì sùi,
wǔ kù wǔ bīng xiān。
yān jìng yáng chūi xù,
xiāng xī dié fèn rán。
jīng ní lù gǔ fǔ,
hú lù yě líng yàn。
bái fā qín rén dùn,
páng méi hàn wèi qián。
zì cán gōng shú jí,
píng dì rùi chū zhān。
jiào wò xíng rén jié,
mén jiōng zhì shì tián。
yǐ gān chuān lv̌ kùn,
xī bì gē zhān xián。
zùi mù shuāng áo bì,
hán huái wǔ kù lián。
piāo yáo yí mì nv̌,
kè huà xiè wú yán。
hé kuò níng xīn làng,
fēng gāo shī jìu jiān。
shān yīn bīn yù fǎn,
huái yòu kòu jiāng jiān。
mù mǎn sān zhāng zhù,
xuān wēn wǔ bǎn jiān。
jūn ēn juān wèi sù,
tiān yì jué qí diàn。
jiāng shàng suō kān huà,
lí jiān chǎng kě zhān。
kè guān móu yǐ xuàn,
ér jǔ shǒu pín nián。
zú méi xún xuān jī,
yāo xián yì huò lián。
mǎ chí máo yù sù,
wū zhuó shǒu nán qián。
dòng zhé sāo rén bǐ,
guāng lín zhī fù chān。
míng móu níng dài huǒ,
yì lì jù fán biān。
jiǎ cháng hán shū xì,
gēn féi sù mài xiān。
nián fēng sūi yù sòng,
shén zhù kùi jiāng yān。