念奴娇(敬借老人灯韵为寿)

(宋代)洪咨夔

光风霁月,信行窝到处,人间天上。一笑唤回新造化,满眼翠舒红放。脑后功名,脚跟富贵,梦断春旗仗。辐巾萧散,任他虮虱龙象。
正是杨柳初眠,海棠半睡,锦绣天开障。鹤骨松筋年望八,得醉不妨澜浪。节过烧灯,时催修禊,迎面韶华荡。宗文扶著,问翁马首何向。

洪咨夔

洪咨夔,(1176~1236),南宋诗人,汉族人。字舜俞,号平斋。於潜(今属浙江临安县)人。嘉泰二年(1202)进士。授如皋主簿,寻为饶州教授。作《大治赋》,受到楼钥赏识。著作有《春秋说》3卷、《西汉诏令揽钞》等。

《念奴娇(敬借老人灯韵为寿)》拼音标注

niàn nú jiāo ( jìng jiè lǎo rén dēng yùn wèi shòu )
guāng fēng jì yuè,
xìn xíng wō dào chù,
rén jiān tiān shàng。
yī xiào huàn húi xīn zào huà,
mǎn yǎn cùi shū hóng fàng。
nǎo hòu gōng míng,
jiǎo gēn fù gùi,
mèng duàn chūn qí zhàng。
fú jīn xiāo sàn,
rèn tā jī shī lóng xiàng。
zhèng shì yáng lǐu chū mián,
hǎi táng bàn shùi,
jǐn xìu tiān kāi zhàng。
hè gǔ sōng jīn nián wàng bā,
dé zùi bù fáng lán làng。
jié guò shāo dēng,
shí cūi xīu xì,
yíng miàn sháo huá dàng。
zōng wén fú zhù,
wèn wēng mǎ shǒu hé xiàng。