沁园春(次黄宰韵)
(宋代)洪咨夔
归去来兮,杜宇声声,道不如归。正新烟百五,雨留酒病,落红一尺,风妒花期。睡起绿窗,销残香篆,手板_颐还倒持。无人解,自追游仙梦,作送春诗。
风流不似年时。绿别墅江山供弈棋。空一川芳草,半池晴絮,歌翻长恨,赋续怀离。桃叶渡头,沈香亭北,往事悠悠难重思。徘徊处,看鸣鸠唤妇,乳燕将儿。
风流不似年时。绿别墅江山供弈棋。空一川芳草,半池晴絮,歌翻长恨,赋续怀离。桃叶渡头,沈香亭北,往事悠悠难重思。徘徊处,看鸣鸠唤妇,乳燕将儿。

洪咨夔
洪咨夔,(1176~1236),南宋诗人,汉族人。字舜俞,号平斋。於潜(今属浙江临安县)人。嘉泰二年(1202)进士。授如皋主簿,寻为饶州教授。作《大治赋》,受到楼钥赏识。著作有《春秋说》3卷、《西汉诏令揽钞》等。
《沁园春(次黄宰韵)》拼音标注
qìn yuán chūn ( cì huáng zǎi yùn )
gūi qù lái xī,
dù yǔ shēng shēng,
dào bù rú gūi。
zhèng xīn yān bǎi wǔ,
yǔ líu jǐu bìng,
luò hóng yī chǐ,
fēng dù huā qī。
shùi qǐ lv̀ chuāng,
xiāo cán xiāng zhuàn,
shǒu bǎn _ yí huán dǎo chí。
wú rén jiě,
zì zhūi yóu xiān mèng,
zuò sòng chūn shī。
fēng líu bù sì nián shí。
lv̀ bié shù jiāng shān gōng yì qí。
kōng yī chuān fāng cǎo,
bàn chí qíng xù,
gē fān cháng hèn,
fù xù huái lí。
táo yè dù tóu,
shěn xiāng tíng běi,
wǎng shì yōu yōu nán zhòng sī。
pái huái chù,
kàn míng jīu huàn fù,
rǔ yàn jiāng ér。