和仁仲赏梅
(宋代)胡寅
花心独冲融,足以慰愁绝。
太和起孤根,枝上见明灭。
稍稍占芳辰,时时破苞结。
天葩忽晏粲,余卉尽骚屑。
培植幸逢贤主人,平台翠竹承清薰。
要看千树挂山月,肯把一枝萦鬓云。
轻风休吹落缤纷,待我诗成酬继君。
飞觞半酣未忍去,请情花气相氤氲。
须知魏夫人,元长姑射神。
咄哉赵飞燕,况乃杨太真。
但原华筵对晴昊,年年领袖百花春。

胡寅
胡寅(公元1098年~公元1156年),字明仲,学者称致堂先生,宋建州崇安(今福建武夷山市)人,后迁居衡阳。胡安国弟胡淳子,奉母命抚为己子,居长。秦桧当国,乞致仕,归衡州。因讥讪朝政,桧将其安置新州。桧死,复官。与弟胡宏一起倡导理学,继起文定,一代宗师,对湖湘学派的发展,起了巨大作用。著作还有《论语详说》、《读史管见》、《斐然集》等。
《和仁仲赏梅》拼音标注
hé rén zhòng shǎng méi
wàn qiào míng tāo fēng,
qiān qīu è yán xuě。
huā xīn dú chōng róng,
zú yǐ wèi chóu jué。
tài hé qǐ gū gēn,
zhī shàng jiàn míng miè。
shāo shāo zhān fāng chén,
shí shí pò bāo jié。
tiān pā hū yàn càn,
yú hùi jǐn sāo xiè。
péi zhí xìng féng xián zhǔ rén,
píng tái cùi zhú chéng qīng xūn。
yào kàn qiān shù guà shān yuè,
kěn bǎ yī zhī yíng bìn yún。
qīng fēng xīu chūi luò bīn fēn,
dài wǒ shī chéng chóu jì jūn。
fēi shāng bàn hān wèi rěn qù,
qǐng qíng huā qì xiāng yīn yūn。
xū zhī wèi fū rén,
yuán cháng gū shè shén。
duō zāi zhào fēi yàn,
kuàng nǎi yáng tài zhēn。
dàn yuán huá yán dùi qíng hào,
nián nián lǐng xìu bǎi huā chūn 。
- 上一篇:水龙吟·玉梅冲腊传香
- 下一篇:题云峰齐云阁示住山思达二绝