园家

(明代)胡宗仁

茅屋野人家,种桑还种麻。
翠畦飞乱蝶,红药报孤花。
苏旱望新雨,卜晴占暮霞。
闲时留客坐,酒向坞西赊。

胡宗仁

字彭举,号长白,上元(今南京)人,隐于冶城山下。工诗、画,山水师倪瓒,晚出入王蒙、黄公望二家,其笔意古质,颇有五代以前气象。

《园家》拼音标注

yuán jiā
máo wū yě rén jiā,
zhǒng sāng huán zhǒng má。
cùi qí fēi luàn dié,
hóng yào bào gū huā。
sū hàn wàng xīn yǔ,
bǔ qíng zhān mù xiá。
xián shí líu kè zuò,
jǐu xiàng wù xī shē 。