题琴轩

(元代)胡奎

南州有高士,手抱龙门桐。披襟坐磐石,泠泠和松风。

上弦奏鸣凤,下弦鼓飞鸿。寄情山水间,所乐无终穷。

胡奎

元明间浙江海宁人,字虚白,号斗南老人。明初以儒征,官宁王府教授。有《斗南老人集》。

《题琴轩》拼音标注

tí qín xuān
nán zhōu yǒu gāo shì,
shǒu bào lóng mén tóng。
pī jīn zuò pán shí,
líng líng hé sōng fēng。
shàng xián zòu míng fèng,
xià xián gǔ fēi hóng。
jì qíng shān shǔi jiān,
suǒ lè wú zhōng qióng。