闻乌

(明代)胡宗仁

乌声谁喜闻,日啼白门树。
愁来删树枝,认得白门路。

胡宗仁

字彭举,号长白,上元(今南京)人,隐于冶城山下。工诗、画,山水师倪瓒,晚出入王蒙、黄公望二家,其笔意古质,颇有五代以前气象。

《闻乌》拼音标注

wén wū
wū shēng shúi xǐ wén,
rì tí bái mén shù。
chóu lái shān shù zhī,
rèn dé bái mén lù 。