和江子玉二首

(宋代)胡宏

无奇试学居盘谷,谁信断弦胶可续。
湘天冷落数家村,曩时曾枉旌麾沐。
潺湲阶下碧溪横,柳静风微幽间足。
知君文武济时才,旧时军律寒生粟。
文忆脱略是人师,应有魏昭能换粥。
我无真乐送芳年,怅望颜回屡空腹。
凄凉指日秋风高,愿更同来写心曲。

胡宏

(1106—1162)宋建宁崇安人,字仁仲,号五峰。胡安国子。幼师杨时、侯仲良,而卒传其父之学。优游衡山下二十余年,张栻师事之。高宗绍兴中,以荫补官,不调。秦桧死,被召,以疾辞。有《知言》、《皇王大纪》、《五峰集》。

《和江子玉二首》拼音标注

hé jiāng zǐ yù èr shǒu
wú qí shì xué jū pán gǔ,
shúi xìn duàn xián xiáo kě xù。
xiāng tiān lěng luò shù jiā cūn,
nǎng shí céng wǎng jīng hūi mù。
chán yuán jiē xià bì xī héng,
lǐu jìng fēng wēi yōu jiān zú。
zhī jūn wén wǔ jì shí cái,
jìu shí jūn lv̀ hán shēng sù。
wén yì tuō lvè shì rén shī,
yìng yǒu wèi zhāo néng huàn zhōu。
wǒ wú zhēn lè sòng fāng nián,
chàng wàng yán húi lv̌ kōng fù。
qī liáng zhǐ rì qīu fēng gāo,
yuàn gèng tóng lái xiě xīn qū 。