
胡宏
(1106—1162)宋建宁崇安人,字仁仲,号五峰。胡安国子。幼师杨时、侯仲良,而卒传其父之学。优游衡山下二十余年,张栻师事之。高宗绍兴中,以荫补官,不调。秦桧死,被召,以疾辞。有《知言》、《皇王大纪》、《五峰集》。
《题法轮寺》拼音标注
tí fǎ lún sì
chūn sè chū shōu xià qì qīng,
lù fēn sōng kuài rù zhēng róng。
shēn pán gǒu lǒu qiān fēng xià,
yuǎn bào xiāo xiāng yī xiàn míng。
dà zhòng zǒng mí shēn zài chù,
sān guān chú què dào fāng píng。
shān lín ruò shì yǒu qíng zài,
hé yì hóng chén zhēng lì míng 。