
胡宏
(1106—1162)宋建宁崇安人,字仁仲,号五峰。胡安国子。幼师杨时、侯仲良,而卒传其父之学。优游衡山下二十余年,张栻师事之。高宗绍兴中,以荫补官,不调。秦桧死,被召,以疾辞。有《知言》、《皇王大纪》、《五峰集》。
《谒虞帝祠》拼音标注
yè yú dì cí
yǒu yáo xīn miào zàn gān kūn,
yáo yǔ xīng wáng lài liǎng cún。
pú bǎn jìu dū xī wàng yuǎn,
cāng wú chén jī shì shúi lùn。
jǐu guān xiào zhí qún yīng jù,
èr nv̌ yí jiā shèng dé zūn。
wàn dài jūn wáng mó fàn biǎo,
xū jiē yī miào pò huāng cūn 。