五峰亭

(宋代)胡宏

凿山置亭榭,开沼放波澜。
松竹希微绿,菱莲次第丹。
风烟富清远,气象薄高此。
媚此千金躯,舍彼百虑攒。
神岳精灵动,人寰波浪漫。
乐生忧亦集,徒倚遍阑干。

胡宏

(1106—1162)宋建宁崇安人,字仁仲,号五峰。胡安国子。幼师杨时、侯仲良,而卒传其父之学。优游衡山下二十余年,张栻师事之。高宗绍兴中,以荫补官,不调。秦桧死,被召,以疾辞。有《知言》、《皇王大纪》、《五峰集》。

《五峰亭》拼音标注

wǔ fēng tíng
záo shān zhì tíng xiè,
kāi zhǎo fàng bō lán。
sōng zhú xī wēi lv̀,
líng lián cì dì dān。
fēng yān fù qīng yuǎn,
qì xiàng bó gāo cǐ。
mèi cǐ qiān jīn qū,
shè bǐ bǎi lv̀ zǎn。
shén yuè jīng líng dòng,
rén huán bō làng màn。
lè shēng yōu yì jí,
tú yǐ biàn lán gān 。