简彪汉明
(宋代)胡宏
苍天默无言,复欲问古先。
古先群圣人,去我三千年。
纷纷儒林士,章句以为贤。
问之性命理,醉梦俱茫然。
皓月隐重云,明珠媚深渊。
近得程夫子,一线通天泉。
荡涤净尘垢,逸驾真无前。
自人丧乱来,鼙鼓声阗阗。
日事干戈末,那寻孔孟传。
湘中彪夫子,有志穷益坚。
读书文字表,至善时一迁。
老去不自止,直欲求纯全。
问我曾点意,乘我舞雩颠。
行年付造化,笑问青铜钱。
默契天地心,谁能泥青编。

胡宏
(1106—1162)宋建宁崇安人,字仁仲,号五峰。胡安国子。幼师杨时、侯仲良,而卒传其父之学。优游衡山下二十余年,张栻师事之。高宗绍兴中,以荫补官,不调。秦桧死,被召,以疾辞。有《知言》、《皇王大纪》、《五峰集》。
《简彪汉明》拼音标注
jiǎn biāo hàn míng
sī wén jǐu liáo luò,
wǒ yù wèn cāng tiān。
cāng tiān mò wú yán,
fù yù wèn gǔ xiān。
gǔ xiān qún shèng rén,
qù wǒ sān qiān nián。
fēn fēn rú lín shì,
zhāng jù yǐ wèi xián。
wèn zhī xìng mìng lǐ,
zùi mèng jù máng rán。
hào yuè yǐn zhòng yún,
míng zhū mèi shēn yuān。
jìn dé chéng fū zǐ,
yī xiàn tōng tiān quán。
dàng dí jìng chén gòu,
yì jià zhēn wú qián。
zì rén sāng luàn lái,
pí gǔ shēng tián tián。
rì shì gān gē mò,
nà xún kǒng mèng chuán。
xiāng zhōng biāo fū zǐ,
yǒu zhì qióng yì jiān。
dú shū wén zì biǎo,
zhì shàn shí yī qiān。
lǎo qù bù zì zhǐ,
zhí yù qíu chún quán。
wèn wǒ céng diǎn yì,
chéng wǒ wǔ yú diān。
xíng nián fù zào huà,
xiào wèn qīng tóng qián。
mò qì tiān dì xīn,
shúi néng ní qīng biān 。