万竹轩为胡员外赋

(明代)胡俨

高轩亭亭荫修竹,万个琅玕翠如束。红尘一点不飞来,日暖晴烟散虚谷。

谷中风动四山鸣,耳边飒飒生秋声。绿阴满地收不起,秀色倚窗寒更清。

石床碧几净如洗,拂拭孤桐泛商羽。蛟龙舞落苍梧云,鹧鸪啼破潇湘雨。

自从作官登曲台,林间一一生锦苔。苔深落叶无人扫,白石清泉为谁好。

几回飞梦到家山,骑得青鸾月下还。觉来满眼失苍翠,空遗杂佩声珊珊。

胡俨

胡俨(1360-1443年),字若思,南昌人。通览天文、地理、律历、卜算等,尤对天文纬候学有较深造诣。洪武年间考中举人。明成祖朱棣成帝后,以翰林检讨直文渊阁,迁侍讲。永乐二年(1404)累拜国子监祭酒。重修《明太祖实录》、《永乐大典》、《天下图志》,皆充总裁官。洪熙时进太子宾客,仍兼祭酒。后退休回乡。同时擅长书画,著有《颐庵文选》、《胡氏杂说》。正统八年(1443年)去世,终年八十三岁。

《万竹轩为胡员外赋》拼音标注

wàn zhú xuān wèi hú yuán wài fù
gāo xuān tíng tíng yìn xīu zhú,
wàn gè láng gān cùi rú shù。
hóng chén yī diǎn bù fēi lái,
rì nuǎn qíng yān sàn xū gǔ。
gǔ zhōng fēng dòng sì shān míng,
ěr biān sà sà shēng qīu shēng。
lv̀ yīn mǎn dì shōu bù qǐ,
xìu sè yǐ chuāng hán gèng qīng。
shí chuáng bì jī jìng rú xǐ,
fú shì gū tóng fàn shāng yǔ。
jiāo lóng wǔ luò cāng wú yún,
zhè gū tí pò xiāo xiāng yǔ。
zì cóng zuò guān dēng qū tái,
lín jiān yī yī shēng jǐn tái。
tái shēn luò yè wú rén sǎo,
bái shí qīng quán wèi shúi hǎo。
jī húi fēi mèng dào jiā shān,
qí dé qīng luán yuè xià huán。
jué lái mǎn yǎn shī cāng cùi,
kōng yí zá pèi shēng shān shān。