题梅为罗侍讲赋

(明代)胡俨

碧玉枝头春一丈,千花万蕊森相向。罗浮月落参正横,梦回酒醒冰纨轻。

姑仙飞堕瑶台晓,萼绿华来青凤小。暗香隔断世间尘,玉箫吹动琼枝袅。

谁知傅岩有老翁,平生心肠铁石同。一朝试展调羹手,坐令宇宙生春风。

老眼看图临素壁,阳和似得真消息。呼儿把笔谩题诗,他日流传浑浪迹。

胡俨

胡俨(1360-1443年),字若思,南昌人。通览天文、地理、律历、卜算等,尤对天文纬候学有较深造诣。洪武年间考中举人。明成祖朱棣成帝后,以翰林检讨直文渊阁,迁侍讲。永乐二年(1404)累拜国子监祭酒。重修《明太祖实录》、《永乐大典》、《天下图志》,皆充总裁官。洪熙时进太子宾客,仍兼祭酒。后退休回乡。同时擅长书画,著有《颐庵文选》、《胡氏杂说》。正统八年(1443年)去世,终年八十三岁。

《题梅为罗侍讲赋》拼音标注

tí méi wèi luō shì jiǎng fù
bì yù zhī tóu chūn yī zhàng,
qiān huā wàn rǔi sēn xiāng xiàng。
luō fú yuè luò cān zhèng héng,
mèng húi jǐu xǐng bīng wán qīng。
gū xiān fēi duò yáo tái xiǎo,
è lv̀ huá lái qīng fèng xiǎo。
àn xiāng gé duàn shì jiān chén,
yù xiāo chūi dòng qióng zhī niǎo。
shúi zhī fù yán yǒu lǎo wēng,
píng shēng xīn cháng tiě shí tóng。
yī zhāo shì zhǎn diào gēng shǒu,
zuò lìng yǔ zhòu shēng chūn fēng。
lǎo yǎn kàn tú lín sù bì,
yáng hé sì dé zhēn xiāo xī。
hū ér bǎ bǐ mán tí shī,
tā rì líu chuán hún làng jī。