三友图为杨学士题

(明代)胡俨

苍山岁寒冰雪深,草木摇落惟枯林。黄鹂无声幽谷冻,谁歌伐木求知音。

青牛老翁罗浮仙,此君心同铁石坚。千岩万壑岚烟灭,直向山中傲冰雪。

夜半篝灯寻茯翁,还将锦瑟邀湘灵。天寒翠袖酒力重,参横月落风泠泠。

觉来陡觉西湖晓,暗香春动苔枝袅。青鸾飞下五龙吟,孤山千尺茆斋小。

自起开笼放鹤来,水光山色静依依。高楼萧瑟华阳远,短棹平安剡曲归。

平生不解趋炎热,劲节芳心共高洁。图画流传学士家,华堂一见真奇绝。

胡俨

胡俨(1360-1443年),字若思,南昌人。通览天文、地理、律历、卜算等,尤对天文纬候学有较深造诣。洪武年间考中举人。明成祖朱棣成帝后,以翰林检讨直文渊阁,迁侍讲。永乐二年(1404)累拜国子监祭酒。重修《明太祖实录》、《永乐大典》、《天下图志》,皆充总裁官。洪熙时进太子宾客,仍兼祭酒。后退休回乡。同时擅长书画,著有《颐庵文选》、《胡氏杂说》。正统八年(1443年)去世,终年八十三岁。

《三友图为杨学士题》拼音标注

sān yǒu tú wèi yáng xué shì tí
cāng shān sùi hán bīng xuě shēn,
cǎo mù yáo luò wéi kū lín。
huáng lí wú shēng yōu gǔ dòng,
shúi gē fá mù qíu zhī yīn。
qīng níu lǎo wēng luō fú xiān,
cǐ jūn xīn tóng tiě shí jiān。
qiān yán wàn hè lán yān miè,
zhí xiàng shān zhōng ào bīng xuě。
yè bàn gōu dēng xún fú wēng,
huán jiāng jǐn sè yāo xiāng líng。
tiān hán cùi xìu jǐu lì zhòng,
cān héng yuè luò fēng líng líng。
jué lái dǒu jué xī hú xiǎo,
àn xiāng chūn dòng tái zhī niǎo。
qīng luán fēi xià wǔ lóng yín,
gū shān qiān chǐ mǎo zhāi xiǎo。
zì qǐ kāi lóng fàng hè lái,
shǔi guāng shān sè jìng yī yī。
gāo lóu xiāo sè huá yáng yuǎn,
duǎn zhuō píng ān yǎn qū gūi。
píng shēng bù jiě qū yán rè,
jìng jié fāng xīn gòng gāo jié。
tú huà líu chuán xué shì jiā,
huá táng yī jiàn zhēn qí jué。