题金侍郎墨梅卷

(明代)胡俨

屈铁交柯春十丈,冷蕊疏花默相向。玉为肌骨水为神,不受东风驿路尘。

自信平生心铁石,岁寒长与冰霜敌。相看东阁好吟诗,寄语高楼莫吹笛。

何当青子结长条,商家和羹须尔调。侍郎此画殊清绝,展卷索题惭句拙。

他时乘兴过幽轩,抱琴对鼓黄昏月。

胡俨

胡俨(1360-1443年),字若思,南昌人。通览天文、地理、律历、卜算等,尤对天文纬候学有较深造诣。洪武年间考中举人。明成祖朱棣成帝后,以翰林检讨直文渊阁,迁侍讲。永乐二年(1404)累拜国子监祭酒。重修《明太祖实录》、《永乐大典》、《天下图志》,皆充总裁官。洪熙时进太子宾客,仍兼祭酒。后退休回乡。同时擅长书画,著有《颐庵文选》、《胡氏杂说》。正统八年(1443年)去世,终年八十三岁。

《题金侍郎墨梅卷》拼音标注

tí jīn shì láng mò méi juàn
qū tiě jiāo kē chūn shí zhàng,
lěng rǔi shū huā mò xiāng xiàng。
yù wèi jī gǔ shǔi wèi shén,
bù shòu dōng fēng yì lù chén。
zì xìn píng shēng xīn tiě shí,
sùi hán cháng yǔ bīng shuāng dí。
xiāng kàn dōng gé hǎo yín shī,
jì yǔ gāo lóu mò chūi dí。
hé dāng qīng zǐ jié cháng tiáo,
shāng jiā hé gēng xū ěr diào。
shì láng cǐ huà shū qīng jué,
zhǎn juàn suǒ tí cán jù zhuó。
tā shí chéng xīng guò yōu xuān,
bào qín dùi gǔ huáng hūn yuè。