次韵一本集杜句见寄 其二

(明代)胡俨

貂蝉树功勋,疏爵公侯伯。我独事文翰,于世寡才识。

驱驰四十年,白首空自惜。桥山隔紫烟,苍翠难再觌。

谢病遂归休,苦被形骸役。时时倚孤松,引领瞻天北。

幸尔托丝萝,数慰幽栖迹。琼章诗律清,屐齿苔痕碧。

鬓颜各老苍,灯火思宿昔。得谐今日欢,免使遥相忆。

胡俨

胡俨(1360-1443年),字若思,南昌人。通览天文、地理、律历、卜算等,尤对天文纬候学有较深造诣。洪武年间考中举人。明成祖朱棣成帝后,以翰林检讨直文渊阁,迁侍讲。永乐二年(1404)累拜国子监祭酒。重修《明太祖实录》、《永乐大典》、《天下图志》,皆充总裁官。洪熙时进太子宾客,仍兼祭酒。后退休回乡。同时擅长书画,著有《颐庵文选》、《胡氏杂说》。正统八年(1443年)去世,终年八十三岁。

《次韵一本集杜句见寄 其二》拼音标注

cì yùn yī běn jí dù jù jiàn jì qí èr
diāo chán shù gōng xūn,
shū jué gōng hóu bó。
wǒ dú shì wén hàn,
yú shì guǎ cái shì。
qū chí sì shí nián,
bái shǒu kōng zì xī。
qiáo shān gé zǐ yān,
cāng cùi nán zài dí。
xiè bìng sùi gūi xīu,
kǔ bèi xíng hái yì。
shí shí yǐ gū sōng,
yǐn lǐng zhān tiān běi。
xìng ěr tuō sī luó,
shù wèi yōu qī jī。
qióng zhāng shī lv̀ qīng,
jī chǐ tái hén bì。
bìn yán gè lǎo cāng,
dēng huǒ sī sù xī。
dé xié jīn rì huān,
miǎn shǐ yáo xiāng yì。