暖炕 其一

(清代)胡延

土锉冰镫共一盘,冬烘身世等閒看。不辞入夜衾绸薄,倍觉出门风雪寒。

燕玉无心春自热,罗帏有梦笑常乾。他时若傍元龙卧,灰里阴何拨总难。

胡延

胡延,字长木,号砚孙,成都人。光绪乙酉优贡,历官江安粮储道。有《兰福堂诗集》。

《暖炕 其一》拼音标注

nuǎn kàng qí yī
tǔ cuò bīng dēng gòng yī pán,
dōng hōng shēn shì děng xián kàn。
bù cí rù yè qīn chóu bó,
bèi jué chū mén fēng xuě hán。
yàn yù wú xīn chūn zì rè,
luō wéi yǒu mèng xiào cháng gān。
tā shí ruò bàng yuán lóng wò,
hūi lǐ yīn hé bō zǒng nán。