示临川曾革

(宋代)胡寅

阙里三千盛,参乎一唯优。古来宗德业,谁复继风猷。

晚派南丰衍,贤名内相尤。高文推大手,奥学擅前修。

有美清江彦,胡为瘴岭陬。宗盟标姓望,海若富源流。

侯馆甘鱼食,宾筵听鹿呦。会须题雁塔,聊尔敝貂裘。

美玉宜深韫,明珠谢暗投。自嗟鸢跕堕,空羡鹤夷犹。

三釜古云乐,一箪今漫忧。但令心了了,那畏力仇仇。

系马竹云净,飞觞梅雪稠。愧君相属厚,弱水讵胜舟。

胡寅

胡寅(公元1098年~公元1156年),字明仲,学者称致堂先生,宋建州崇安(今福建武夷山市)人,后迁居衡阳。胡安国弟胡淳子,奉母命抚为己子,居长。秦桧当国,乞致仕,归衡州。因讥讪朝政,桧将其安置新州。桧死,复官。与弟胡宏一起倡导理学,继起文定,一代宗师,对湖湘学派的发展,起了巨大作用。著作还有《论语详说》、《读史管见》、《斐然集》等。

《示临川曾革》拼音标注

shì lín chuān céng gé
què lǐ sān qiān shèng,
cān hū yī wéi yōu。
gǔ lái zōng dé yè,
shúi fù jì fēng yóu。
wǎn pài nán fēng yǎn,
xián míng nèi xiāng yóu。
gāo wén tūi dà shǒu,
ào xué shàn qián xīu。
yǒu měi qīng jiāng yàn,
hú wèi zhàng líng zōu。
zōng méng biāo xìng wàng,
hǎi ruò fù yuán líu。
hóu guǎn gān yú shí,
bīn yán tīng lù yōu。
hùi xū tí yàn tǎ,
liáo ěr bì diāo qíu。
měi yù yí shēn yùn,
míng zhū xiè àn tóu。
zì jiē yuān dié duò,
kōng xiàn hè yí yóu。
sān fǔ gǔ yún lè,
yī dān jīn màn yōu。
dàn lìng xīn le le,
nà wèi lì chóu chóu。
xì mǎ zhú yún jìng,
fēi shāng méi xuě chóu。
kùi jūn xiāng shǔ hòu,
ruò shǔi jù shèng zhōu。