题傅氏真意堂

(宋代)胡寅

高楠落繁荫,茂竹疏泠风。小亭寻丈景,已冠一亩宫。

况复哆北楹,方池渺溶溶。游鯈亦何乐,动影相冲融。

卉木罗以差,想见芳菲容。香枝寒月碎,雪架春云浓。

我来鯈暮时,山叶般般红。乃眷黄金花,尚閟东篱丛。

维君抱材气,志通身则穷。和璧献未售,夜半光腾虹。

乐岁突尚冷,初筵尊未空。恨我早病衰,不能卷千钟。

喜闻涤尘话,冰壶莹心胸。又知此胜境,芹溪萦砚峰。

昔有遗世士,烟霞眇飞踪。先生傥邂逅,问讯为我通。

芝苗不足饱,多谢角里翁。相期玉京路,手把青芙蓉。

胡寅

胡寅(公元1098年~公元1156年),字明仲,学者称致堂先生,宋建州崇安(今福建武夷山市)人,后迁居衡阳。胡安国弟胡淳子,奉母命抚为己子,居长。秦桧当国,乞致仕,归衡州。因讥讪朝政,桧将其安置新州。桧死,复官。与弟胡宏一起倡导理学,继起文定,一代宗师,对湖湘学派的发展,起了巨大作用。著作还有《论语详说》、《读史管见》、《斐然集》等。

《题傅氏真意堂》拼音标注

tí fù shì zhēn yì táng
gāo nán luò fán yìn,
mào zhú shū líng fēng。
xiǎo tíng xún zhàng jǐng,
yǐ guān yī mǔ gōng。
kuàng fù duō běi yíng,
fāng chí miǎo róng róng。
yóu tiáo yì hé lè,
dòng yǐng xiāng chōng róng。
hùi mù luō yǐ chà,
xiǎng jiàn fāng fēi róng。
xiāng zhī hán yuè sùi,
xuě jià chūn yún nóng。
wǒ lái tiáo mù shí,
shān yè bān bān hóng。
nǎi juàn huáng jīn huā,
shàng bì dōng lí cóng。
wéi jūn bào cái qì,
zhì tōng shēn zé qióng。
hé bì xiàn wèi shòu,
yè bàn guāng téng hóng。
lè sùi tū shàng lěng,
chū yán zūn wèi kōng。
hèn wǒ zǎo bìng shuāi,
bù néng juàn qiān zhōng。
xǐ wén dí chén huà,
bīng hú yíng xīn xiōng。
yòu zhī cǐ shèng jìng,
qín xī yíng yàn fēng。
xī yǒu yí shì shì,
yān xiá miǎo fēi zōng。
xiān shēng tǎng xiè hòu,
wèn xùn wèi wǒ tōng。
zhī miáo bù zú bǎo,
duō xiè jiǎo lǐ wēng。
xiāng qī yù jīng lù,
shǒu bǎ qīng fú róng。