游元阳观

(宋代)胡寅

矫首元阳观,峥嵘度十年。
忽逢尘外客,因访洞中仙。
横蹑修蛇路,低看破衲田。
萦纡篁竹岭,窈窕碧松川。
抚石斋坛古,围棋烧劫迁。
谅无翻榼术,安得远庖烟。
擗尽苍麟脯,弹余别鹤弦。
晴香烘拆蕊,暝色绕归鞭。
太白浮桥上,孤灯炫马前。
黄冠纷雨散,紫盖杳云连。
鸟爪休爬背,鸾骖漫拍肩。
子真随处隐,何必大罗天。

胡寅

胡寅(公元1098年~公元1156年),字明仲,学者称致堂先生,宋建州崇安(今福建武夷山市)人,后迁居衡阳。胡安国弟胡淳子,奉母命抚为己子,居长。秦桧当国,乞致仕,归衡州。因讥讪朝政,桧将其安置新州。桧死,复官。与弟胡宏一起倡导理学,继起文定,一代宗师,对湖湘学派的发展,起了巨大作用。著作还有《论语详说》、《读史管见》、《斐然集》等。

《游元阳观》拼音标注

yóu yuán yáng guān
jiǎo shǒu yuán yáng guān,
zhēng róng dù shí nián。
hū féng chén wài kè,
yīn fǎng dòng zhōng xiān。
héng niè xīu shé lù,
dī kàn pò nà tián。
yíng yū huáng zhú líng,
yǎo tiǎo bì sōng chuān。
fǔ shí zhāi tán gǔ,
wéi qí shāo jié qiān。
liàng wú fān kè zhú,
ān dé yuǎn páo yān。
pì jǐn cāng lín fǔ,
dàn yú bié hè xián。
qíng xiāng hōng chāi rǔi,
míng sè rào gūi biān。
tài bái fú qiáo shàng,
gū dēng xuàn mǎ qián。
huáng guān fēn yǔ sàn,
zǐ gài yǎo yún lián。
niǎo zhuǎ xīu pá bèi,
luán cān màn pāi jiān。
zǐ zhēn súi chù yǐn,
hé bì dà luō tiān 。